• Đạo Mộ Bút Kí

  • Đọc chương 1 Đọc chương cuối
  • Nội dung truyện Đạo Mộ Bút Kí:

    Ngô Tà được cha để cho một cửa tiệm đồ cổ nhỏ, đủ sống. Ông nội cậu từng là người trộm mộ, bây giờ trong gia đình cậu chỉ còn chú Ba còn làm công việc đó, thỉnh thoảng vẫn gọi cậu đến mua đồ tốt. Một hôm có một lão Răng Vàng đến muốn bán lại một bản sao văn tự cổ, cậu từ chối nhưng vẫn sao lại một mẫu để xem. Câu từ ý nghĩa không có vấn đề gì nhưng cứ có điểm kỳ quái, không hợp lý, không thể nói rõ. Cậu mang cho chú Ba xem thử, ông chú đốp ngay cho một câu “Đây là một cái bản đồ mộ cổ!”. Và thế là cậu bé hiếu kỳ đi theo chú trộm mộ . . . Lần đó, cậu gặp Trương Khởi Linh, cậu toàn gọi anh ta là Muộn Du Bình (kẻ câm điếc) tại vì anh ta chả nói gì cũng chả có biểu hiện gì, và ở đây cậu cũng gặp Bàn Tử, sau này trở thành người anh em tốt của cậu. Trải qua bao nhiêu chuyện kỳ quái trong mộ cổ, ma quỷ có, người hi sinh cũng có, cuối cùng cũng lấy được bảo vật. Bàn Tử cáo từ bọn họ, đi mua bán đồ cổ gì đó. Cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc thì thân phận của Muộn Du Bình lại làm tất cả nghi hoặc. Trong một bức ảnh cũ của chú ba khoảng mười năm trước, trong đoàn đi khảo cổ có một người giống y hệt Muộn Du Bình, giống y hệt đến nỗi nhìn không trẻ hơn cũng chẳng già hơn, nói chính là, Muộn Du Bình hoàn toàn không già đi! Chú Ba cầm ngọc bội hình con cá – bảo vật lấy ở mộ cổ, đột nhiên nghĩ ra gì đó, biến mất biệt tăm biệt tích. Một tháng sau, có tin tức thuyền của chú Ba thuê không trở về, Ngô Tà bèn đi tìm. Cậu tình cờ gặp Muộn Du Bình đã dịch dung (giả trang) thành người khác khiến cậu còn chả nhận ra, rồi gặp thuyền ma, rồi mộ cổ dưới nước, và gặp lại cả Bàn Tử. Ba người họ chính thức bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình, không chỉ trộm mộ mà còn là giải mã quá khứ của Muộn Du Bình – một quá khứ mà anh cũng không nhớ ra. . .

Truyện đã đánh dấu

Truyện bạn vừa đọc

Truyện Hay

Loading...
ThichTruyenTranh.com